Nội dung chính
Hành trình ly hôn và những khó khăn
Bảy năm trước, tôi và chồng đã bước vào lễ thành hôn với hi vọng sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc. Tuy nhiên, sức khỏe yếu của anh và khả năng sinh sản của tôi không cho phép chúng tôi có con. Dù đã cân nhắc thụ tinh ống nghiệm và sẵn sàng chi hàng chục triệu, anh vẫn từ chối vì sợ rủi ro và danh dự.
Những bất đồng này dẫn đến những tranh cãi kéo dài, thậm chí mẹ tôi đã khuyên tôi: “Nếu anh không chịu thụ tinh, thì ly hôn là lựa chọn hợp lý.” Thời gian trôi qua, chúng tôi rơi vào “chiến tranh lạnh” và tôi đã lên kế hoạch xin ly hôn.
Tôi quyết định không đòi tài sản, chỉ muốn tự do và trở về với gia đình mình.
Gặp gỡ người bạn mới và hôn nhân lần hai
Trong giai đoạn bế tắc, tôi kết bạn với một người đàn ông qua mạng. Anh không kết hôn nhưng mối quan hệ với vợ cũng không hạnh phúc. Anh luôn khích lệ tôi: “Em xứng đáng được hạnh phúc.” Nửa năm sau, anh thông báo đã ly hôn và đề nghị hẹn hò.
Sau 5 tháng gặp gỡ, chúng tôi quyết định kết hôn lần hai. Vì cả hai đều là đám cưới thứ hai, chúng tôi chỉ tổ chức một buổi tiệc giản dị nhưng ấm cúng.

Đề nghị 1 tỷ và lời xin lỗi từ chồng cũ
Vừa hoàn tất thủ tục ly hôn với người chồng hiện tại, tôi nhận được cuộc gọi bất ngờ từ chồng cũ. Anh nói đã nhận được 1 tỷ đồng bồi thường từ một mảnh đất và đã chữa khỏi chứng vô sinh. Sau ba tiếng trò chuyện, anh rơi nước mắt, thổ lỗi và nói:
“Anh thật sự không thể quên em, muốn em trở lại bên anh.”
Theo thống kê của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội, năm 2020 có hơn 150.000 vụ ly hôn tại Việt Nam, trong đó hơn 30% là do bất đồng về con cái. Những con số này cho thấy câu chuyện của tôi không phải là hiếm gặp.
Suy nghĩ và quyết định cuối cùng
Sau một tháng cân nhắc, tôi quyết định chấm dứt hôn nhân thứ hai vì mối quan hệ đã trở nên bạo lực tinh thần và thiếu sự tôn trọng. Khi rời phòng công chứng, điện thoại lại vang lên – chồng cũ gọi lại, nói:
“Anh xin lỗi, anh đổi ý rồi. Chúng ta đã làm lành và sẽ đăng ký kết hôn. Hãy bỏ qua những lời nói trước đây.”
Nghe lời ấy như sét đánh ngang tai. Tôi ngồi lặng im, nước mắt trào ra, nhưng trong lòng vẫn nhớ lời nhắc: “Phải sống cho mình, không để người khác quyết định hạnh phúc của mình.”
Cuối cùng, tôi chọn tiếp tục bước đi riêng, học cách tha thứ cho bản thân và hướng tới một tương lai tự do, không phụ thuộc vào bất kỳ lời hứa nào.