Nội dung chính
Tôi đã từng tin rằng tình yêu chân thành có thể vượt qua mọi khó khăn, nhưng thực tế lại cho tôi một bài học đắng cay.
Gặp gỡ và khởi đầu hôn nhân
Tôi gặp người chồng tương lai khi còn trẻ, vừa ra trường cấp ba và chuyển sang làm công nhân ở Nam. Hai chúng tôi cùng làm việc trong một xưởng, cùng tăng ca, cùng ăn những bữa cơm giản dị. Khi anh ngỏ lời, tôi tin mình đã tìm thấy người bạn đời đúng nghĩa. Đám cưới được tổ chức trong vòng tay chúc phúc của hai gia đình, kéo dài ba ngày, và mọi người đều khen ngợi tôi may mắn.
Áp lực vô sinh và sự can thiệp của mẹ chồng
Ba năm trôi qua, hạnh phúc dần biến mất khi tôi không thể mang thai. Áp lực vô sinh khiến tôi tự trách mình, cố gắng làm vợ tốt hơn, hy vọng chồng sẽ thông cảm. Tôi đã nói với anh: “Chỉ cần chúng ta yêu nhau, có con hay không cũng không quan trọng.” Anh chỉ im lặng.
Mẹ chồng ban đầu ân cần, nấu thuốc bổ, nhưng dần dần thái độ thay đổi. Bà nghi ngờ tôi tránh thai và một ngày trước mặt chồng, bà nói: “Cô đúng là loại gà chỉ biết ăn mà không biết đẻ trứng.” Anh đáp: “Mẹ cũng vì lo cho gia đình thôi, em chịu khó nhịn một chút đi.” Câu trả lời ấy khiến tôi cảm thấy cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình.
Sự phản bội và quyết định ly hôn
Sau khi chúng tôi cùng đi khám, kết quả cho thấy tôi không có tinh trùng. Thay vì chia sẻ, anh đã có mối quan hệ bên ngoài và cuối cùng là đề nghị ly hôn. Tôi chỉ yêu cầu một khoản bồi thường công bằng cho những năm tháng hy sinh. Hai bên đồng ý nhanh chóng vì họ cũng muốn bảo vệ lợi ích của đứa cháu.
Đêm tân hôn và tin nhắn quyết định
Không lâu sau, anh tái hôn. Khi tiệc tân hôn đã kết thúc và khách mời dần ra về, tôi quyết định gửi một tin nhắn chúc mừng: “Dù cuộc hôn nhân của chúng ta đã đổ vỡ, tôi vẫn mong anh hạnh phúc, chúc anh bạc đầu giai lão bên người mới.” Anh trả lời chỉ hai chữ ngắn gọn: “Cảm ơn”.
Lòng tôi lạnh đi ngay lập tức. Khi anh đang nhìn màn hình, tôi gửi kèm ảnh kết quả xét nghiệm vô tinh trùng – ba từ đáng sợ trên tờ giấy. Đó là lời chứng minh cuối cùng cho sự phản bội và sự vô cảm của anh.

Bài học và hướng đi mới
Nhiều người cho rằng tôi tàn nhẫn, một số còn cho rằng hành động của tôi quá đáng. Tôi không trả lời, vì không ai có thể hiểu được những đêm tôi khóc cạn nước mắt, những tháng ngày sống trong mặc cảm và nhục nhã. Thời gian đã dạy tôi rằng tha thứ không luôn cần thiết, nhưng buông bỏ là cách duy nhất để tiến về phía trước.
Giờ đây, tôi sống bình yên hơn, học cách yêu thương bản thân và không còn chạy theo sự chấp nhận của người khác. Hôn nhân không mang lại con cái, nhưng đã mang lại sự trưởng thành. Khi tôi không bỏ rơi chính mình, cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều tử tế đang chờ đợi.
Hạnh phúc thực sự sẽ đến khi bạn xứng đáng với nó.